赋得直如朱丝弦

唐代 杨衡
寂寞瑶琴上,深知直者情。幸传朱鹭曲,那止素丝名。 瑞草人空仰,王言世久行。大方闻正位,乐府动清声。 文武音初合,宫商调屡更。谁能向机杼,终日泣无成。
yáo qín shàng   shēn zhī zhí zhě qíng xìng chuán zhū   zhǐ míng
ruì cǎo rén kōng yǎng   wáng yán shì jiǔ xíng fāng wén zhèng wèi   yuè dòng qīng shēng
wén yīn chū   gōng shāng diào gèng shuí néng xiàng zhù   zhōng chéng