赋得长贫任妇愁

清代 屈大均
交谪寻常事,忧心且自宽。贫知终窭好,富识可求难。 仲子妻犹饱,黔娄妇未寒。浮云诸不义,谁得野人看。
jiāo zhé xún cháng shì   yōu xīn qiě kuān pín zhī zhōng hǎo   shí qiú nán
zhòng yóu bǎo   qián lóu wèi hán yún zhū   shuí rén kàn