赋得欲晓看妆面

唐代 吴融
胧胧欲曙色,隐隐辨残妆。月始云中出,花犹雾里藏。 眉边全失翠,额畔半留黄。转入金屏影,隈侵角枕光。 有蝉隳鬓样,无燕著钗行。十二峰前梦,如何不断肠。
lóng lóng shǔ   yǐn yǐn biàn cán zhuāng yuè shǐ yún zhōng chū   huā yóu cáng
méi biān quán shī cuì   é pàn bàn liú huáng zhuǎn jīn píng yǐng   wēi qīn jiǎo zhěn guāng
yǒu chán huī bìn yàng   yàn zhù chāi xíng shí èr fēng qián mèng   duàn cháng