赋得鱼登龙门

唐代 元稹
鱼贯终何益,龙门在苦登。有成当作雨,无用耻为鹏。 激浪诚难溯,雄心亦自凭。风云潜会合,鬐鬣忽腾凌。 泥滓辞河浊,烟霄见海澄。回瞻顺流辈,谁敢望同升。
guàn zhōng   lóng mén zài dēng yǒu chéng dàng zuò   yòng chǐ wèi péng
làng chéng nán   xióng xīn píng fēng yún qián huì   liè téng líng
zhuó   yān xiāo jiàn hǎi chéng huí zhān shùn liú bèi   shuí gǎn wàng tóng shēng