赋得垣衣

唐代 李益
漠漠复霏霏,为君垣上衣。昭阳辇下草,应笑此生非。 掩蔼青春去,苍茫白露稀。犹胜萍逐水,流浪不相依。
fēi fēi   wèi jūn yuán shàng zhāo yáng niǎn xià cǎo   yīng xiào shēng fēi
yǎn ǎi qīng chūn   cāng máng bái yóu shèng píng zhú shuǐ   liú làng xiāng