赋得咏风诗

南北朝 阮卓
高风应爽节,摇落渐疏林。吹云旅雁断,临谷晓松吟。 屡惜凉秋扇,常飘清夜琴。泠泠随《列子》,弥谐逸豫心。
gāo fēng yīng shuǎng jié   yáo luò jiàn shū lín chuī yún yàn duàn lín   xiǎo sōng yín    
liáng qiū shàn   cháng piāo qīng qín líng líng suí liè xié   xīn