赋得野竹上青霄拈三江韵

明代 袁宏道
烟势分层岫,寒稍泻绿泷。鸾毸拔地洗,龙羽扑天降。 雨押钗头重,飙回个字双。随根来北舍,递影入西窗。 翳日巢幽鸟,敲风吠小庬。檐头悬渭水,屏里绘湘江。 曲路通斜阁,交枝覆断矼。微霜天女粉,幽语梵仙腔。 椽笛知遗族,渔竿识旧桩。染成云泛泛,匝以碧淙淙。 自起掺三弄,时来倒一缸。主人那得比,唯有鹿门庞。
yān shì fēn céng xiù   hán shāo xiè 绿 lóng luán sāi lóng   tiān jiàng    
chāi tóu zhòng   biāo huí shuāng suí gēn lái běi shě   yǐng chuāng 西    
cháo yōu niǎo   qiāo fēng fèi xiǎo máng yán tóu xuán wèi shuǐ píng   huì xiāng jiāng    
tōng xié   jiāo zhī duàn gāng wēi shuāng tiān fěn yōu   fàn xiān qiāng    
chuán zhī   gān 竿 shí jiù zhuāng rǎn chéng yún fàn fàn   cóng cóng    
càn sān nòng   shí lái dào gāng zhǔ rén de wéi   yǒu mén 鹿 páng