赋得夜雨滴空阶送魏秀才

唐代 杨衡
委檐方滴滴,沾红复洒绿。醉听乍朦胧,愁闻多断续。 始兼泉向细,稍杂更声促。百虑自萦心,况有人如玉。
wěi yán fāng   zhān hóng 绿 zuì tīng zhà méng lóng   chóu wén duō duàn
shǐ jiān quán xiàng   shāo gèng shēng bǎi yíng xīn   kuàng yǒu rén