赋得野亭秋兴

明代 文徵明
断云狼藉近帘栊,天地萧条四壁空。尽日倚阑黄叶雨,一番吹鬓白蘋风。 年光搔首孤鸿外,山色供愁落照中。欲寄閒情无那远,烟波江上采芙蓉。
duàn yún láng jìn lián lóng   tiān xiāo tiáo kōng jìn lán huáng   fān chuī bìn bái píng fēng    
nián guāng sāo shǒu hóng 鸿 wài   shān gōng chóu luò zhào zhōng xián qíng yuǎn yān   jiāng shàng cǎi róng