赋得摇落深知宋玉悲 其二
萧条草木变衰时,秋气悲哉汝更悲。感梦空劳天帝女,招魂不返水仙师。
三闾哀怨多高弟,南楚荒淫总寓辞。我亦徉狂能讽谏,多惭山鬼善相思。
xiāo
萧
tiáo
条
cǎo
草
mù
木
biàn
变
shuāi
衰
shí
时
,
qiū
秋
qì
气
bēi
悲
zāi
哉
rǔ
汝
gèng
更
bēi
悲
。
。
gǎn
感
mèng
梦
kōng
空
láo
劳
tiān
天
dì
帝
nǚ
女
,
zhāo
招
hún
魂
bù
不
fǎn
返
shuǐ
水
xiān
仙
shī
师
。
。
sān
三
lǘ
闾
āi
哀
yuàn
怨
duō
多
gāo
高
dì
弟
,
nán
南
chǔ
楚
huāng
荒
yín
淫
zǒng
总
yù
寓
cí
辞
。
。
wǒ
我
yì
亦
yáng
徉
kuáng
狂
néng
能
fěng
讽
jiàn
谏
,
duō
多
cán
惭
shān
山
guǐ
鬼
shàn
善
xiāng
相
sī
思
。
。