赋得谢公墩
昔闻谢太傅,登眺此江东。宰物仍高韵,清言见道风。
早齐东海德,晚配始兴功。曹植诗多怨,羊昙恸复穷。
闾阎葵扇在,烟霭石城空。远想非无士,从游讵有公。
一墩当水白,三月落花红。更作书生咏,青山夕照中。
xī
昔
wén
闻
xiè
谢
tài
太
fù
傅
,
dēng
登
tiào
眺
cǐ
此
jiāng
江
dōng
东
zǎi
。
wù
宰
réng
物
gāo
仍
yùn
高
qīng
韵
,
yán
清
jiàn
言
dào
见
fēng
道
风
。
zǎo
早
qí
齐
dōng
东
hǎi
海
dé
德
,
wǎn
晚
pèi
配
shǐ
始
xīng
兴
gōng
功
cáo
。
zhí
曹
shī
植
duō
诗
yuàn
多
yáng
怨
,
tán
羊
tòng
昙
fù
恸
qióng
复
穷
。
lǘ
闾
yán
阎
kuí
葵
shàn
扇
zài
在
,
yān
烟
ǎi
霭
shí
石
chéng
城
kōng
空
yuǎn
。
xiǎng
远
fēi
想
wú
非
shì
无
cóng
士
,
yóu
从
jù
游
yǒu
讵
gōng
有
公
。
yī
一
dūn
墩
dāng
当
shuǐ
水
bái
白
,
sān
三
yuè
月
luò
落
huā
花
hóng
红
gèng
。
zuò
更
shū
作
shēng
书
yǒng
生
qīng
咏
,
shān
青
xī
山
zhào
夕
zhōng
照
中
。