赋得小孤绝壁送人还乡

明代 李昌祺
海门砥柱长江浒,东南群流皆下经。荡摩霄汉压溟渤,镇控吴楚资神灵。 百丈悬崖寔奇壮,银涛雪浪相舂撞。层颠俯视飞鸟背,曲径斜通白云上。 中有重渊龙伯都,琼宫贝楼如玉壶。天晴蜃气秋成市,月冷鲛人夜泣珠。 羡君归去过其地,政好登临骋遐睇。贾客争祈天姥祠,妖巫谩设彭郎祭。 解缆开舟肯暂停,乘风破浪如流星。明日思君不可即,天涯惟见此山青。
hǎi mén zhù cháng jiāng   dōng nán qún liú jiē xià jīng dàng xiāo hàn míng zhèn   kòng chǔ shén líng    
bǎi zhàng xuán shí zhuàng   yín tāo xuě làng xiāng chōng zhuàng céng diān shì fēi niǎo bèi   jìng xié tōng bái yún shàng    
zhōng yǒu zhòng yuān lóng   qióng gōng bèi lóu tiān qíng shèn qiū chéng shì yuè   lěng jiāo rén zhū    
xiàn jūn guī guò   zhèng hǎo dēng lín chěng xiá zhēng tiān yāo   mán shè péng láng    
jiě lǎn kāi zhōu kěn zàn tíng   chéng fēng làng liú xīng míng jūn tiān   wéi jiàn shān qīng