赋得闻晓莺

唐代 惟审
捲帘清梦后,芳树引流莺。隔叶传春意,穿花送晓声。 未调云路翼,空负桂枝情。莫尽关关兴,羁愁正厌生。
juǎn lián qīng mèng hòu   fāng shù yǐn liú yīng chuán chūn   chuān 穿 huā sòng xiǎo shēng
wèi diào yún   kōng guì zhī qíng jǐn guān guān xīng   chóu zhèng yàn shēng