赋得听松声

唐代 刘得仁
庭际微风动,高松韵自生。听时无物乱,尽日觉神清。 强与幽泉并,翻嫌细雨并。拂空增鹤唳,过牖合琴声。 况复当秋暮,偏宜在月明。不知深涧底,萧瑟有谁听。
tíng wēi fēng dòng   gāo sōng yùn shēng tīng shí luàn   jìn jué shén qīng
qiáng yōu quán bìng   fān xián bìng kōng zēng   guò yǒu qín shēng
kuàng dāng qiū   piān zài yuè míng zhī shēn jiàn   xiāo yǒu shuí tīng