赋得水怀珠

唐代 莫宣卿
长川含媚色,波底孕灵珠。素魄生蘋末,圆规照水隅。 沦涟冰彩动,荡漾瑞光铺。迥夜星同贯,清秋岸不枯。 江妃思在掌,海客亦忘躯。合浦当还日,恩威信已敷。
cháng chuān hán mèi   yùn líng zhū shēng píng   yuán guī zhào shuǐ
lún lián bīng cǎi dòng   dàng yàng ruì guāng jiǒng xīng tóng guàn   qīng qiū àn
jiāng fēi zài zhǎng   hǎi wàng dāng hái   ēn wēi xìn