赋得石琴送陈健夫往零陵

清代 屈大均
端州白石天下稀,声含宫商人不知。斲瑶琴长四尺,轻如一片番流离。 石音最是难调者,碧玉老人能大雅。繇来太古本无弦,不是希声知者寡。 无弦吾欲并无琴,琴向高山流水寻。天籁元从人籁出,非君谁识此元音。 君今欲向潇湘去,此是重华挥手处。五弦一一在天风,二女双双出烟雨。 诗篇投向洞庭波,山鬼篁中答啸歌。幽兰积雪频相寄,慰我相思愁梦多。
duān zhōu bái shí tiān xià   shēng hán gōng shāng rén zhī zhuó yáo qín zhǎng chǐ   qīng piàn fān liú
shí yīn zuì shì nán diào zhě   lǎo rén néng yáo lái tài běn xián   shì shēng zhī zhě guǎ
xián bìng qín   qín xiàng gāo shān liú shuǐ xún tiān lài yuán cóng rén lài chū   fēi jūn shuí shí yuán yīn
jūn jīn xiàng xiāo xiāng   shì zhòng huá huī shǒu chù xián zài tiān fēng   èr shuāng shuāng chū yān
shī piān tóu xiàng dòng tíng   shān guǐ huáng zhōng xiào yōu lán xuě pín xiāng   wèi xiāng chóu mèng duō