赋得射雉歌送杨律表弟赴婚期

唐代 刘商
昔日才高容貌古,相敬如宾不相睹。手奉蘋蘩喜盛门, 心知礼义感君恩。三星照户春空尽,一树桃花竟不言。 结束车舆强游往,和风霁日东皋上。鸾凤参差陌上行, 麦苗萦陇雉初鸣。修容尽饰将何益,极虑呈材欲导情。 六艺从师得机要,百发穿杨含绝妙。白羽风驰碎锦毛, 青娥怨处嫣然笑。杨生词赋比潘郎,不似前贤貌不扬。 听调琴弄能和室,更解弯弧足自防。秋深为尔持圆扇, 莫忘鲁连飞一箭。
cái gāo róng mào   xiāng jìng bīn xiāng shǒu fèng píng fán shèng mén  
xīn zhī gǎn jūn ēn sān xīng zhào chūn kōng jìn   shù táo huā jìng yán
jié shù chē qiáng yóu wǎng   fēng dōng gāo shàng luán fèng cēn shàng xíng  
mài miáo yíng lǒng zhì chū míng xiū róng jìn shì jiāng   chéng cái dǎo qíng
liù cóng shī yào   bǎi chuān 穿 yáng hán jué miào bái fēng chí suì jǐn máo  
qīng é yuàn chù yān rán xiào yáng shēng pān láng   shì qián xián mào yáng
tīng tiáo qín nòng néng shì   gèng jiě wān fáng qiū shēn wéi ěr chí yuán shàn  
wàng lián fēi jiàn