赋得清秋落叶

明代 徐渭
白帝乘秋秉素蜺,青娥挟露弄风威。荣枯不敢违天意,摇落偏当寄客衣。 大漠霜凄随角散,孤城月白伴砧飞。镜中不久繁桃李,愁杀秦川织锦机。
bái chéng qiū bǐng   qīng é xié nòng fēng wēi róng gǎn wéi tiān yáo   luò piān dāng    
shuāng suí jiǎo sàn   chéng yuè bái bàn zhēn fēi jìng zhōng jiǔ fán táo chóu   shā qín chuān zhī jǐn