赋得妾薄命

唐代 杜审言
草绿长门掩,苔青永巷幽。宠移新爱夺,泪落故情留。 啼鸟惊残梦,飞花搅独愁。自怜春色罢,团扇复迎秋。
cǎo 绿 cháng mén yǎn   tái qīng yǒng xiàng yōu chǒng xīn ài duó   lèi luò qíng liú
niǎo jīng cán mèng   fēi huā jiǎo chóu lián chūn   tuán shàn yíng qiū