赋得明星玉女坛,送廉察尉华阴

唐代 王翰
洪河之南曰秦镇,发地削成五千仞。三峰离地皆倚天, 唯独中峰特修峻。上有明星玉女祠,祠坛高眇路逶迤。 三十六梯入河汉,樵人往往见蛾眉。蛾眉婵娟又宜笑, 一见樵人下灵庙。仙车欲驾五云飞,香扇斜开九华照。 含情迟伫惜韶年,愿侍君边复中旋。江妃玉佩留为念, 嬴女银箫空自怜。仙俗途殊两情遽,感君无尽辞君去。 遥见明星是妾家,风飘雪散不知处。故人家在西长安, 卖药往来投此山。彩云荡漾不可见,绿萝蒙茸鸟绵蛮。 欲求玉女长生法,日夜烧香应自还。
hóng zhī nán yuē qín zhèn   xuē chéng qiān rèn sān fēng jiē tiān  
wéi zhōng fēng xiū jùn shàng yǒu míng xīng   tán gāo miǎo wēi
sān shí liù hàn   qiáo rén wǎng wǎng jiàn é méi é méi chán juān yòu xiào  
jiàn qiáo rén xià líng miào xiān chē jià yún fēi   xiāng shàn xié kāi jiǔ huá zhào
hán qíng chí zhù sháo nián   yuàn shì jūn biān zhōng xuán jiāng fēi pèi liú wèi niàn  
yíng yín xiāo kōng lián xiān shū liǎng qíng   gǎn jūn jìn jūn
yáo jiàn míng xīng shì qiè jiā   fēng piāo xuě sàn zhī chù rén jiā zài 西 cháng ān  
mài yào wǎng lái tóu shān cǎi yún dàng yàng jiàn   绿 luó méng róng niǎo mián mán
qiú cháng shēng   shāo xiāng yīng hái