赋得幔亭峰送张员外还闽中

宋代 王称
秋色照海甸,百里青嶙峋。众山如游龙,一峰高出云。 昔传武夷君,于兹宴曾孙。鸾飙载河车,来往何缤纷。 羽盖云已久,玄赏今尚存。夜深天籁寒,犹疑鹤笙闻。 而我昔游览,望之隔尘氛。天影泻潭镜,翠碧明微曛。 别来区中缘,汨没摧心魂。兹山不可见,梦寐怀清芬。 张侯有仙骨,几年在鸡群。中林赤松期,久负瑶池尊。 斯行问初服,访古清溪濆。幻宇结空翠,层崖闭氤氲。 棹歌九曲来,馀声振衣巾。玉女或可讯,为余谢天真。
qiū zhào hǎi diàn   bǎi qīng lín xún zhòng shān yóu lóng   fēng gāo chū yún
chuán jūn   yàn zēng sūn luán biāo zài chē   lái wǎng bīn fēn
gài yún jiǔ   xuán shǎng jīn shàng cún shēn tiān lài hán   yóu shēng wén
ér yóu lǎn   wàng zhī chén fēn tiān yǐng xiè tán jìng   cuì míng wēi xūn
bié lái zhōng yuán   méi cuī xīn hún shān jiàn   mèng mèi huái 怀 qīng fēn
zhāng hóu yǒu xiān   nián zài qún zhōng lín chì sōng   jiǔ yáo chí zūn
xíng wèn chū   fǎng 访 qīng fén huàn jié kōng cuì   céng yīn yūn
zhào jiǔ lái   shēng zhèn jīn huò xùn   wèi xiè tiān zhēn