赋得绿珠

明代 袁凯
于越山水秀,自古有名娃。 绿珠虽后来,声名天下夸。 明珠动盈斛,轻绡亦论车。 众人不能得,独向石崇家。 名园临紫陌,高楼隐丹霞。 文犀饰窗槛,白玉缀檐牙。 为乐未及终,奇祸忽来加。 厚意何可忘,微命何足多。 委身泥沙际,终令后世嗟。 殷女曾灭国,周褒亦乱华。 古人已如此,今人将奈何。 犹胜中郎女,清泪湿悲笳。
yuè shān shuǐ xiù   yǒu míng  
绿 zhū suī hòu lái   shēng míng tiān xià kuā  
míng zhū dòng yíng   qīng xiāo lùn chē  
zhòng rén néng   xiàng shí chóng jiā  
míng yuán lín   gāo lóu yǐn dān xiá  
wén shì chuāng kǎn   bái zhuì yán  
wéi wèi zhōng   huò lái jiā  
hòu wàng   wēi mìng duō  
wěi shēn shā   zhōng lìng hòu shì jiē  
yīn céng miè guó   zhōu bāo luàn huá  
rén   jīn rén jiāng nài  
yóu shèng zhōng láng   qīng lèi shī 湿 bēi jiā