赋得荔枝送人之燕蓟

明代 王恭
昔年高品满长安,蓟北空闻火剂团。闽雨带花飘别路,瘴云和叶拂征鞍。 离杯醉擘丹砂颗,纤手娇传碧玉盘。明发幽州千里外,竹笼遥寄也应难。
nián gāo pǐn mǎn cháng ān   běi kōng wén huǒ tuán mǐn dài huā piāo bié zhàng   yún zhēng ān    
bēi zuì bāi dān shā   qiàn shǒu jiāo chuán pán míng yōu zhōu qiān wài zhú   lóng yáo yìng nán