赋得柳条恒扑岸花气尽薰舟送沈子

明代 王世贞
春风浑似剪,花柳一时齐。不独藏鸦稳,兼令去鹢迷。 三眠初作絮,百和欲成泥。旖旎粘轻浪,颠狂扑大堤。 青丝愁绾折,红袖惜分携。灞岸云初起,薇垣日未西。 一枝从主赐,全树借卿栖。儤直星为柳,含香舌是鸡。 河阳妆面好,京兆黛眉低。莫以为郎薄,时时恋故溪。
chūn fēng hún jiǎn   huā liǔ shí cáng wěn jiān   lìng    
sān mián chū zuò   bǎi chéng zhān qīng làng diān   kuáng    
qīng chóu wǎn zhé   hóng xiù fēn xié àn yún chū wēi   yuán wèi   西  
zhī cóng zhǔ   quán shù jiè qīng bào zhí xīng wèi liǔ hán   xiāng shé shì    
yáng zhuāng miàn hǎo   jīng zhào dài méi wéi láng báo shí   shí liàn