赋得兰泽多芳草诗

南北朝 萧绎
春兰本无绝,春泽最葳蕤。燕姬得梦罢,尚书奏事归。 临池影入浪,从风香拂衣。当门已分馥,入室更芳菲。 兰生不择径,十步岂难稀。
chūn lán běn jué   chūn zuì wēi ruí yàn mèng   shàng shū zòu shì guī
lín chí yǐng làng   cóng fēng xiāng dāng mén fēn   shì gèng fāng fēi
lán shēng jìng   shí nán