赋得嵇叔夜诗

南北朝 庾肩吾
山林重明灭,风月临嚣尘。著书惟隐士,谈玄止谷神。 雁重翻伤性,蚕寒更养身。广陵馀故曲,山阳有旧邻。 俗俭宁妨患,才多反累身。寄言山吏部,无以助庖人。
shān lín zhòng míng miè   fēng yuè lín xiāo chén zhù shū wéi yǐn shì   tán xuán zhǐ shén
yàn zhòng fān shāng xìng   cán hán gēng yǎng shēn guǎng 广 líng   shān yáng yǒu jiù lín
jiǎn níng fáng huàn   cái duō fǎn lèi shēn yán shān   zhù páo rén