赋得金谷园障子

明代 李攀龙
谁将金谷传毫素,座上无人不回顾。乍展旋惊涧水流,才开已识河阳路。 四壁真看片锦围,中庭如见双鬟度。移席休临坠妓楼,解衣欲挂沙棠树。 彷佛明妃出塞吟,听来未必梁尘误。诗成酌我我岂辞,便过三斗无论数。 绿珠安在恰当垆,似留且往势可呼。意惨昆崙紫䆗窱,色寒沧海红珊瑚。 君家富贵合如此,此时那知有障子。纵然客散掩空堂,犹闻夜夜春风起。
shuí jiāng jīn chuán háo   zuò shàng rén huí zhà zhǎn xuán jīng jiàn shuǐ liú cái   kāi shí yáng    
zhēn kàn piàn jǐn wéi   zhōng tíng jiàn shuāng huán xiū lín zhuì lóu jiě   guà shā táng shù    
páng míng fēi chū sài yín   tīng lái wèi liáng chén shī chéng zhuó biàn   guò 便 sān dòu lùn shù    
绿 zhū ān zài qià dàng   shì liú qiě wǎng shì cǎn kūn lún yǎo tiǎo   hán cāng hǎi hóng shān    
jūn jiā guì   shí zhī yǒu zhàng zòng rán sàn yǎn kōng táng yóu   wén chūn fēng