赋得佳期竟不归诗

南北朝 张正见
良人万里向河源,娼妇三秋思柳园。路远寄诗空织锦,宵长梦返欲惊魂。 飞蛾屡绕帷前烛,衰草还侵阶上玉。衔啼拂镜不成妆,促柱繁弦还乱曲。 时分年移竟不归,偏憎寒急夜缝衣。流萤映月明空帐,疏叶从风入断机。 自对孤鸾向影绝,终无一雁带书回。
liáng rén wàn xiàng yuán   chāng sān qiū liǔ yuán yuǎn shī kōng zhī jǐn xiāo   zhǎng mèng fǎn jīng hún    
fēi é rào wéi qián zhú   shuāi cǎo hái qīn jiē shàng xián jìng chéng zhuāng   zhù fán xián hái luàn    
shí fēn nián jìng guī   piān zēng hán féng liú yíng yìng yuè míng kōng zhàng shū   cóng fēng duàn    
duì luán xiàng yǐng jué   zhōng yàn dài shū huí