赋得黄鹄一远别诗

南北朝 阮卓
霜风秋月映楼明,寡鹤偏栖中夜惊。月下徘徊顾别影,风前凄断送离声。 离声一去断还续,别响时来疏复促。聊看远客赠绫纹,弥怨闲宵雅琴曲。 恒思昔日稻粱恩,理翮整翰上君轩。独舞轻飞向吴市,孤鸣清唳出雷门。 王子吹笙忽相值,自觉飘飘云里驶。一举千里未能归,惟有田饶解深意。
shuāng fēng qiū yuè yìng lóu míng   guǎ piān zhōng jīng yuè xià pái huái bié yǐng   fēng qián duàn sòng shēng
shēng duàn huán   bié xiǎng shí lái shū liáo kàn yuǎn zèng líng wén   yuàn xián xiāo qín
héng dào liáng ēn   zhěng hàn shàng jūn xuān qīng fēi xiàng shì   míng qīng chū léi mén
wáng chuī shēng xiāng zhí   jué piāo piāo yún shǐ qiān wèi néng guī   wéi yǒu tián ráo jiě shēn