赋得花发上林

唐代 周渭
灼灼花凝雪,春来发上林。向风初散蕊,垂叶欲成阴。 人过香随远,烟晴色自深。净时空结雾,疏处未藏禽。 菶茸何年值,间关几日吟。一枝如可冀,不负折芳心。
zhuó zhuó huā níng xuě   chūn lái shàng lín xiàng fēng chū sàn ruǐ   chuí chéng yīn
rén guò xiāng suí yuǎn   yān qíng shēn jìng shí kōng jié   shū chù wèi cáng qín
běng róng nián zhí   jiān guān yín zhī   zhé fāng xīn