赋得河中之水曲

宋代 董嗣杲
清莫清兮河中水,白莫白兮头上丝。 河清头白自千古,有身清白知为谁。 提篮采桑西城妇,容发蓬勃霜色欺。 传是长安估安女,二八嫁与东邻儿。 东邻儿郎负枭獍,别家出戌征羌夷。 沙场杳邈绝信息,应门无子难撑支。 花荣草枯知几度,日升月落常双驰。 力勤织纴活旦暮,堂前姑老心惊疑。 攒心万苦失头绪,年如逝水何能追。 不恨儿郎只恨妾,有生无分安齐眉。 西邻女儿年将笄,双髻压颈簪花枝。 金钿贴额腮凝脂,笑妾采叶愁蚕饥。 妾身薄命何暇恤,所嗟母子各天涯。 空闺誓此守清白,不愿封侯愿早归。
qīng qīng zhōng shuǐ   bái bái tóu shàng  
qīng tóu bái qiān   yǒu shēn qīng bái zhī wèi shuí  
lán cǎi sāng 西 chéng   róng péng shuāng  
chuán shì cháng ān ān   èr jià dōng lín ér  
dōng lín ér láng xiāo jìng   bié jiā chū zhēng qiāng  
shā chǎng yǎo miǎo jué xìn   yìng mén zi nán chēng zhī  
huā róng cǎo zhī   shēng yuè luò cháng shuāng chí  
qín zhī rèn huó dàn   táng qián lǎo xīn jīng  
zǎn xīn wàn shī tóu   nián shì shuǐ néng zhuī  
hèn ér láng zhǐ hèn qiè   yǒu shēng fēn ān méi  
西 lín ér nián jiāng   shuāng jǐng zān huā zhī  
jīn diàn tiē é sāi níng zhī   xiào qiè cǎi chóu cán  
qiè shēn mìng xiá   suǒ jiē tiān  
kōng guī shì shǒu qīng bái   yuàn fēng hóu yuàn zǎo guī