赋得寒月寄齐已

唐代 李山甫
松下清风吹我襟,上方钟磬夜沈沈。已知庐岳尘埃绝, 更忆寒山雪月深。高谢万缘消祖意,朗吟千首亦师心。 岂知名出遍诸夏,石上栖禅竹影侵。
sōng xià qīng fēng chuī jīn   shàng fāng zhōng qìng shěn shěn zhī yuè chén āi jué  
gèng hán shān xuě yuè shēn gāo xiè wàn yuán xiāo   lǎng yín qiān shǒu shī xīn
zhī míng chū biàn zhū xià   shí shàng chán zhú yǐng qīn