赋得海边树

唐代 皇甫冉
历历缘荒岸,溟溟入远天。每同沙草发,长共水云连。 摇落潮风早,离披海雨偏。故伤游子意,多在客舟前。
yuán huāng àn   míng míng yuǎn tiān měi tóng shā cǎo   zhǎng gòng shuǐ yún lián
yáo luò cháo fēng zǎo   hǎi piān shāng yóu   duō zài zhōu qián