赋得古原草送别

唐代 白居易
离离原上草,一岁一枯荣。 野火烧不尽,春风吹又生。 远芳侵古道,晴翠接荒城。 又送王孙去,萋萋满别情。
yuán shàng cǎo   suì róng
huǒ shāo jìn   chūn fēng chuī yòu shēng
yuǎn fāng qīn dào   qíng cuì jiē huāng chéng
yòu sòng wáng sūn   mǎn bié qíng