赋得沽美玉

唐代 罗立言
谁怜被褐士,怀玉正求沽。成器终期达,逢时岂见诬。 宝同珠照乘,价重剑论都。浮彩朝虹满,悬光夜月孤。 几年沦瓦砾,今日出泥涂。采斫资良匠,无令瑕掩瑜。
shuí lián bèi shì   huái 怀 zhèng qiú chéng zhōng   féng shí jiàn
bǎo tóng zhū zhào chéng   jià zhòng jiàn lùn dōu cǎi cháo hóng mǎn   xuán guāng yuè
nián lún   jīn chū cǎi zhuó liáng jiàng   lìng xiá yǎn