赋得高柳鸣蝉诗

隋代 王申礼
园柳吟凉久,嘶蝉应序惊。露下緌恒湿,风高翅转轻。 叶疏飞更迥,秋深响自清。何言枝里翳,遂入蔡琴声。
yuán liǔ yín liáng jiǔ   chán yìng jīng xià ruí héng shī 湿   fēng gāo chì zhuǎn qīng
shū fēi gèng jiǒng   qiū shēn xiǎng qīng yán zhī   suì cài qín shēng