赋得福州白竹扇子(探得轻字)

唐代 张祜
金泥小扇谩多情,未胜南工巧织成。藤缕雪光缠柄滑, 篾铺银薄露花轻。清风坐向罗衫起,明月看从玉手生。 犹赖早时君不弃,每怜初作合欢名。
jīn xiǎo shàn mán duō qíng   wèi shèng nán gōng qiǎo zhī chéng téng xuě guāng chán bǐng huá  
miè yín báo huā qīng qīng fēng zuò xiàng luó shān   míng yuè kàn cóng shǒu shēng
yóu lài zǎo shí jūn   měi lián chū zuò huān míng