赋得浮云起离色送郑述诚

唐代 韦应物
游子欲言去,浮云那得知。偏能见行色,自是独伤离。 晚带城遥暗,秋生峰尚奇。还因朔吹断,匹马与相随。
yóu yán   yún de zhī piān néng jiàn xíng   shì shāng
wǎn dài chéng yáo àn   qiū shēng fēng shàng hái yīn shuò chuī duàn   xiāng suí