赋得芙蓉出水

唐代 贾谟
的皪舒芳艳,红姿映绿蘋.摇风开细浪,出沼媚清晨。 翻影初迎日,流香暗袭人。独披千叶浅,不竞百花春。 鱼戏参差动,龟游次第新。涉江如可采,从此免迷津。
de shū fāng yàn   hóng 姿 yìng 绿 píng   . yáo fēng kāi làng   chū zhǎo mèi qīng chén
fān yǐng chū yíng   liú xiāng àn rén qiān qiǎn   jìng bǎi huā chūn
cēn dòng   guī yóu xīn shè jiāng cǎi   cóng miǎn jīn