赋得风入四蹄轻 其一

明代 徐渭
骏马四蹄风,形容有杜公。一尘不动外,千里飒然中。 白草连天靡,苍鹰蹋翅从。檀溪不须跃,随意过从容。
jùn fēng   xíng róng yǒu gōng chén dòng wài qiān   rán zhōng    
bái cǎo lián tiān   cāng yīng chì cóng tán yuè suí   guò cóng róng