赋得风光草际浮

唐代 徐铉
宿露依芳草,春郊古陌旁。风轻不尽偃,日早未晞阳。 耿耿依平远,离离入望长。映空无定彩,飘径有馀光。 飐若荷珠乱,纷如爝火飏.诗人多感物,凝思绕池塘。
宿 fāng cǎo   chūn jiāo páng fēng qīng jìn yǎn   zǎo wèi yáng
gěng gěng píng yuǎn   wàng zhǎng yìng kōng dìng cǎi   piāo jìng yǒu guāng
zhǎn ruò zhū luàn   fēn jué huǒ yáng   . shī rén duō gǎn   níng rào chí táng