赋得婀娜当轩织诗

南北朝 萧诠
东南初日照秦楼,西北织妇正娇羞。绮窗犹垂翡翠幌,珠帘半上珊瑚钩。 新妆入机映春牖,弄杼鸣梭挑纤手。何曾织素让新人,不掩流苏推中妇。 三日五匹未言迟,衫长腕弱绕轻丝。绫中转蹑成离鹄,锦上回文作别诗。 不惜纨素同霜雪,更伤秋扇箧中辞。
dōng nán chū zhào qín lóu   西 běi zhī zhèng jiāo xiū chuāng yóu chuí fěi cuì huǎng   zhū lián bàn shàng shān gōu
xīn zhuāng yìng chūn yǒu   nòng zhù míng suō tiāo qiàn shǒu zēng zhī ràng xīn rén   yǎn liú tuī zhōng
sān wèi yán chí   shān zhǎng wàn ruò rào qīng líng zhōng zhuǎn niè chéng   jǐn shàng huí wén zuò bié shī
wán tóng shuāng xuě   gèng shāng qiū shàn qiè zhōng