赋得冬日可爱

唐代 庾承宣
宿雾开天霁,寒郊见初日。林疏照逾远,冰轻影微出。 岂假阳和气,暂忘玄冬律。愁抱望自宽,羁情就如失。 欣欣事几许,曈曈状非一。倾心倘知期,良愿自兹毕。
宿 kāi tiān   hán jiāo jiàn chū lín shū zhào yuǎn   bīng qīng yǐng wēi chū
jiǎ yáng   zàn wàng xuán dōng chóu bào wàng kuān   qíng jiù shī
xīn xīn shì   tóng tóng zhuàng fēi qīng xīn tǎng zhī   liáng yuàn