赋得钓龙台送友人还闽

宋代 王称
九原鹿迹何茫茫,五星东井熙炎光。无诸功成裂汉土,组练三千还故乡。 当时筑台青冥中,閒来垂钓沧江龙。屠龙技成去不返,至今百粤山河空。 台外苍山落平楚,台下江流自今古。野水荒烟古戍寒,落日精灵尚来去。 过客凭高眺远鸿,可怜何处听歌钟。愁云偏结谢端渚,海月长悬薛老峰。 故人旧隐螺江侧,曾共吟秋吊陈迹。此日南归兴不穷,别后登台好相忆。
jiǔ yuán 鹿 máng máng   xīng dōng jǐng yán guāng zhū gōng chéng liè hàn   liàn sān qiān hái xiāng
dāng shí zhù tái qīng míng zhōng   xián lái chuí diào cāng jiāng lóng lóng chéng fǎn   zhì jīn bǎi yuè shān kōng
tái wài cāng shān luò píng chǔ   tái xià jiāng liú jīn shuǐ huāng yān shù hán   luò jīng líng shàng lái
guò píng gāo tiào yuǎn hóng 鸿   lián chǔ tīng zhōng chóu yún piān jié xiè duān zhǔ   hǎi yuè zhǎng xuán xuē lǎo fēng
rén jiù yǐn luó jiāng   céng gòng yín qiū diào chén nán guī xīng qióng   bié hòu dēng tái hǎo xiāng