赋得捣衣

宋代 徐铉
江上多离别,居人夜捣衣。拂砧知露滴,促杵恐霜飞。 漏转声频断,愁多力自微。裁缝依梦见,腰带定应非。
jiāng shàng duō bié   rén dǎo zhēn zhī   chǔ kǒng shuāng fēi
lòu zhuǎn shēng pín duàn   chóu duō wēi cái féng mèng jiàn   yāo dài dìng yīng fēi