赋得荡子行未归诗

南北朝 朱超
坐楼愁出望,息意不思春。无奈园中柳,寒时已报人。 捉梳羞理鬓,挑朱懒向唇。何当上路晚,风吹还骑尘。
zuò lóu chóu chū wàng   chūn nài yuán zhōng liǔ   hán shí bào rén
zhuō shū xiū bìn   tiāo zhū lǎn xiàng chún dāng shang wǎn   fēng chuī hái chén