赋得春云处处生

唐代 骆宾王
千里年光静,四望春云生。椠日祥光举,疏云瑞叶轻。 盖阴笼迥树,阵影抱危城。非将吴会远,飘荡帝乡情。
qiān nián guāng jìng   wàng chūn yún shēng qiàn xiáng guāng   shū yún ruì qīng
gài yīn lóng jiǒng shù   zhèn yǐng bào wēi chéng fēi jiāng huì yuǎn   piāo dàng xiāng qíng