赋得春风扇微和

唐代 郭遵
微风飘淑气,散漫及兹晨。习习何处至,熙熙与春亲。 暧空看早辨,映日度逾频。高拂非烟杂,低垂众卉新。 霁天轻有霭,绮陌尽无尘。还似登台意,元和欲煦人。
wēi fēng piāo shū   sǎn màn chén chǔ zhì   chūn qīn
ài kōng kàn zǎo biàn   yìng pín gāo fēi yān   chuí zhòng huì xīn
tiān qīng yǒu ǎi   jǐn chén hái shì dēng tái   yuán rén