赋得春风扇微和

唐代 崔立之
时令忽已变,年光俄又春。高低惠风入,远近芳气新。 靡靡才偃草,泠泠不动尘。温和乍扇物,煦妪偏感人。 去出桂林漫,来过蕙圃频。晨辉正澹荡,披拂长相亲。
shí lìng biàn   nián guāng é yòu chūn gāo huì fēng   yuǎn jìn fāng xīn
cái yǎn cǎo   líng líng dòng chén wēn zhà shàn   piān gǎn rén
chū guì lín màn   lái guò huì pín chén huī zhèng dàn dàng   zhǎng xiàng qīn