赋得『不许梅花寂寞开』二首 其二
落日霜风割古槐,动人肝胆梦成灾。搜将蕉叶待藏鹿,剩把鲛珠揉作醅。
尘劫小移犹我在,儒冠一整更何哀。此身要向寒中立,不许梅花寂寞开。
luò
落
rì
日
shuāng
霜
fēng
风
gē
割
gǔ
古
huái
槐
,
dòng
动
rén
人
gān
肝
dǎn
胆
mèng
梦
chéng
成
zāi
灾
。
。
sōu
搜
jiāng
将
jiāo
蕉
yè
叶
dài
待
cáng
藏
lù
鹿
,
shèng
剩
bǎ
把
jiāo
鲛
zhū
珠
róu
揉
zuò
作
pēi
醅
。
。
chén
尘
jié
劫
xiǎo
小
yí
移
yóu
犹
wǒ
我
zài
在
,
rú
儒
guān
冠
yī
一
zhěng
整
gèng
更
hé
何
āi
哀
。
。
cǐ
此
shēn
身
yào
要
xiàng
向
hán
寒
zhōng
中
lì
立
,
bù
不
xǔ
许
méi
梅
huā
花
jì
寂
mò
寞
kāi
开
。
。